Người Hà Nội xưa làm cái gì cũng thong thả, ăn cái gì cũng chọn khoảng thong dong. Không gian Bỗng không chỉ dựng lại bằng tường vàng hay những ô cửa gỗ trầm, mà là dựng lại một ý niệm về sự chỉn chu. Là cái bình hoa dơn cắm ngay ngắn trên đôn gỗ, là ánh đèn vàng hắt nhẹ lên mảng tường rêu, là chiếc bàn tròn đủ để người ta ngồi sát lại, nói với nhau vài câu chuyện nhẹ như gió thoảng. Đứng giữa góc sân rợp bóng cây hay ngồi trong căn phòng đậm màu hoài niệm ấy, mới hiểu vì sao người ta cứ hoài đi tìm một Hà Nội không vội vã. Nơi đây, cái nếp sinh hoạt đĩnh đạc và tao nhã năm nào dường như vẫn còn vẹn nguyên.

